Tâm thư con gửi mẹ sau 2 năm đi XKLĐ khiến nhiều bậc phụ huynh thức tỉnh

Trong thời gian qua, rất nhiều bạn trẻ với mong muốn được làm việc tại môi trường chuyên nghiệp cũng như có được một nguồn thu nhập đáng mơ ước đều đã chọn con đường đi xuất khẩu lao động sang đất nước Nhật Bản. Thế nhưng không phải ai khi sang Nhật đều có cuộc sống toàn màu hồng[…]

Các công ty giới thiệu việc làm liệu những lời hứa hẹn trước đó có thành sự thật?

Sau 2 năm đi xuất khẩu lao động, có một cô gái người Việt không vượt qua được cú sốc mà đã chia sẻ tâm thư gửi mẹ. Khi tâm thư này xuất hiện trên mạng một thời gian ngắn, hàng ngàn người con xa xứ đang sống và làm việc tại Nhật Bản đã chia sẻ sự đồng cảm với cô gái đó.

Tâm thư chan chứa đầy nước mắt gửi về cho gia đình của người con đi làm xa xứ tại Nhật Bản.

Một tâm sự thực lòng, một chút nhớ nhung, một chút giận lòng hay một nỗi lòng man mác. Khi ta đọc được bức thư này, rất nhiều người đã phải nhìn lại mình khi sống trong cuộc sống nơi phồn hoa đô thị này. Nơi mà tình người bị coi nhẹ, đâu đâu cũng thấy bóng dáng 2 chữ “ đồng tiền” thống trị. Cái thực trạng mà bất kì một bạn lao động Việt nào cũng phải băn khoăn về tài chính khi xa quê.

Qua vài dòng chữ, nỗi nhớ bố mẹ của cô đã được thể hiện. Nhưng khi gọi về lại không biết phải làm sao, nói gì để bố mẹ khỏi lo, sợ gọi rồi mà chẳng biết nói j được nữa, sợ nhiều lần mẹ hay kể nhà nọ có con làm tháng 50 triệu, sợ ba hay kêu cháu nhà kia đã xây được nhà khi mới sang có hơn năm…

Có những người ngày làm 8 tiếng có khi 5 tiếng mà không có việc còn ngày làm ngày nghỉ,, về nhà xem tivi nấu cơm ăn uống. Nhưng có những lúc thời gian ngủ tính từng phút đi về thay vội bộ quần áo còn chưa kịp khô mồ hôi lại tất tưởi chạy đi. Nắm cơm, cái bánh, chai nước mua vội ở cửa hàng tiện lợi để ăn lúc đi bộ.

Để có thể kiếm được 40-50 triệu ấy, con đã phải đánh đổi bằng miếng cơm, giấc ngủ, mồ hôi và nước mắt…Dù ốm hay đau vẫn không dám nghỉ làm, hay những lúc giật mình tỉnh giấc khi chờ tầu điện.

“Con phải đối mặt với cái lạnh âm độ hay lúc 1-2 giờ sáng tuyết rơi mưa bão vẫn phơi mặt ngoài đường. Sức khoẻ, tính mạng, thể xác và linh hồn con đang dần bị ăn mòn theo năm tháng…”

“Con biết chắc mẹ cũng như con, cũng từng ngày mong ngóng con về, chắc ngày con về, nhà mình hạnh phúc lắm. Đứa con xa xứ mong từng ngày được về với mẹ và gia đình. Bên này khổ quá mẹ ơi, con nhớ mẹ. Con chỉ mong có thật nhiều sức khỏe để làm việc phụ giúp bố mẹ”.

Giấc mơ hào nhoáng… là sự thật quá phũ phàng

Những năm gần đây thị trường xuất khẩu lao động của Việt Nam đã có những bước chuyển biến rõ rệt. Nhiều người lao động phổ thông đã sang Nhật Bản để làm việc với mong muốn có được một khoản tiền để gửi về cho gia đình.

Sau một thời gian họ có thể trả nợ, xây nhà và giúp cho cuộc sống của người thân trở nên thoải mái hơn. Thế nhưng ít ai biết được sự thật cay đắng đằng sau những đồng tiền đó là mồ hôi công sức và những chắt chiu khó nói cùng ai. Thực tế nhiều khi phũ phàng hơn nhiều so với chúng ta tưởng tượng, có lao động đã mất mạng nơi đất khách, người may mắn hơn thì giữ được mạng sống trở về quê hương.

Từ lâu xuất khẩu lao động Nhật Bản là một thị trường hấp dẫn đối với nhiều người trẻ Việt Nam về mức lương quy đổi ra tiền Việt tương đối cao. Ngoài ra văn hóa, văn minh tiến bộ hiện đại nhưng đến khi sang đó mới vỡ lẽ ra vì tiền lương công nhân cũng chẳng cao hơn quê nhà là bao, cuộc sống thì vẫn khó khăn dù có một chút tiện nghi hơn Việt Nam.

Trung bình những công việc không có yêu cầu đặc thù như công nhân, phụ bếp sẽ có mức lương từ 25.000.000 đến 35.000.000 triệu/tháng, tiền lương này còn chưa trừ chi phí bảo hiểm, ăn ở, mua sắm khoảng trên dưới 10.000.000 triệu đồng. Sau khi trừ các chi phí thì người lao động còn khoảng trên 10.000.000 triệu đồng/ tháng.

Nhưng để có được những đồng tiền gửi về nhà trả nợ ngân hàng cho bố mẹ, những con người xa xứ phải đánh đổi biết bao nhiêu. Họ phải trải qua những ngày cay đắng của cuộc đời như một chiếc máy, đi làm, ăn, ngủ, bất đồng ngôn ngữ, bất đồng phong tục tập quán, ngoài ra họ còn bị người dân bản địa kỳ thị đến cả ăn cũng không hợp. Chưa kể đi làm thì bị người ta chèn ép mắng chửi không biết kêu ai, ốm đau bệnh tật một thân một mình khổ sở, muốn nhìn thấy nụ cười hay lau giọt nước mắt cho người thương cũng không thể.

Họ phải đánh đổi những khoảng thời gian xa gia đình, người thân, bạn bè, tự chăm sóc lo liệu cho cuộc sống, thay vào đô là cuộc sống trong tình thương, sự đùm bọc của những đồng hương cùng cảnh xa nhà. “Đằng sau những đồng tiền gửi về cho gia đình, những hào nhoáng khi được xuất cảnh ra nước ngoài là những ngày lao động vất vả, bữa cơm hộp chớp nhoáng, hay những phút chợp mắt vạ vật.

Từ những chia sẻ ấy không ít người cũng trải lòng mình quan những dòng ngắn về cuộc sống và suy nghĩ của bản thân trong cuộc mưu sinh vất vả nơi đất khách quê hương. Đơn giản chỉ là những dòng tâm sự về viễn cảnh học tập, lao động xa nhà hay đôi dòng về cuộc sống hiện tại nơi xa xứ. Ngoài ra còn có sự thông cảm, chia sẻ động viên để các bạn cố gắng hơn, vượt qua mọi khó khăn gian nan, thiếu thốn để nhanh chóng đoàn tụ cùng gia đình. Góp nhặt lại tạo nên bức tranh nhiều màu trong cuộc sống mưu sinh nơi xứ người của người lao động.

Bài viết liên quan

Thông tin tác giả

Thêm bình luận